Thứ Ba, 13 tháng 7, 2021

Tâm lý học - Bản đồ 16 tính cách

 (Minh Rong)


Hôm nay Martin chia sẻ với các bạn một công cụ tâm lý học cực mạnh. Đây là công cụ từ lâu đời nhưng trong Thế chiến hai, nó đã được cải tiến và nâng cấp. Tình cờ mà Martin đã được lĩnh hội và rất bất ngờ khi sang Israel, mình lại nghe một giáo sư cho biết công cụ này được sử dụng thường xuyên trong các bài test tuyển dung của quân đội Israel.
 
Công cụ có tên Bản đồ tính cách 16 nhóm, được phát triển dựa trên nền tảng MBTI nhưng có cải tiến. Mình xin nói rõ đây là một công cụ dựa vào mô hình descriptive, tức mô phỏng lại thực tế, nhưng không rõ ràng trong việc đưa ra lời khuyên mang tính giải pháp. Tức là sau khi sử dụng mô hình này, các bạn sẽ cảm thấy nó đoán đúng tính cách của mình quá, như đi guốc trong bụng vậy đó nhưng bạn sẽ không hiểu sâu được nguyên nhân, cũng không tìm ra được giải pháp để phát triển tối đa tiềm năng của bản thân. Để làm được việc đó chúng ta cần mô hình mang tính prescriptive, loại mô hình giúp truy cứu nguyên nhân và đề xuất giải pháp. Martin sẽ chia sẻ một công cụ như vậy trong các bài sau, nó tên là La bàn 9 hướng. Bài này chỉ giới hạn một mô hình descriptive thôi nhé.
 

 
Martin sẽ giới thiệu năm nhóm yếu tố chính sẽ quyết định tính cách của một người. Yếu tố thứ nhất là "Cách lấy năng lượng", chia làm hai kiểu người là người Hướng nội và người Hướng ngoại. Người hướng ngoại cảm thấy được tiếp năng lượng từ những hoạt động mang tính nhiệt tình, như hoạt động nhóm, dã ngoại, du lịch nhóm, nói chuyện với mọi người, gặp mặt bạn bè. Nhóm này mà để họ ở một mình hơi lâu sẽ cảm thấy buồn buồn chịu không nổi, tro tàn bếp lạnh là điều tối kỵ với họ, phải hoạt động nhiều thì họ mới thấy sảng khoái và khoẻ mạnh. Ngược lại người hướng nội rất thích chill một mình, đối với họ việc tập trung chú ý vào một chủ đề mang tính cá nhân, sở thích đam mê riêng, không gian tĩnh lặng, môi trường ít xung đột là điều kiện tiên quyết để họ cảm thấy lên tinh thần, khoan khoái, dễ chịu, xả stress. Nhóm này mà bắt họ phải xã giao với người lạ, làm việc trong môi trường nhiều áp lực, hay gặp những người ăn nói bỗ bã ồn ào, thì họ sẽ thấy chán nản, khó chịu, tức giận và hiệu suất làm việc xuống rất nhanh.
 
Yếu tố thứ hai là “Ưu tiên sử dụng năng lượng”, gồm hai nhóm người Trừu tượng và Thực tế. Nhóm trừu tượng thấy những vấn đề ngắn hạn, thực tế ngay trước mắt là chuyện vặt, cỏn con, tủn mủn, không có ý nghĩa; còn người thực tế thì cho rằng những việc xa xôi là tào lao bí đao, chẳng lan quyên gì tới sự sống hiện thực. Thật ra cả hai đều quan trọng. Một sự công bằng sẽ thừa nhận người thực tế xử lý công việc hiệu quả và đáng tin cậy, trong khi người trừu tượng có khả năng think out of the box, sáng tạo, nhìn ra những khía cạnh quý giá nhưng thường bị bỏ qua do quá khó hiểu đối với người thực tế. Người trừu tượng giỏi giải đáp Why trong khi người thực tế thông thạo How.
 
Yếu tố thứ ba là “Giá trị sống ưu tiên”, gồm người Lý trí và người Tình cảm. Người lý trí quan trọng nhất sự hiệu quả: ý định dù tốt đến đâu nhưng không đúng phương pháp dẫn đến kết quả tồi thì không có giá trị. Họ sẵn sàng ra quyết định phật lòng nhiều người nếu biết cuối cùng đem lại quả ngọt. Người tình cảm quan tâm đến cảm xúc người khác hơn. Đối với họ cách làm dù tốt nhưng tổn thương mọi người thì là sai và không đáng, quan trọng không phải đích đến mà là quãng đường chúng ta bên nhau.
 
Yếu tố thứ tư là “Chiến lược sống”, gồm hai nhóm người Kỷ luật và người Tuỳ cơ ứng biến. Người kỷ luật thích lập kế hoạch cụ thể, ghét mọi việc không xảy ra theo dự trù. Họ dự trù rủi ro, tuân thủ luật lệ, hoàn thành trước hạn, quyết nhanh ngay khi còn thế chủ động. Nhờ vậy, người kỷ luật ít gặp bất ngờ, tai nạn do thiếu sót, xao nhãng. Nhưng khi sự vụ bất ngờ ập tới ngoài tất cả những dự liệu, dù nếu bình tĩnh họ dễ dàng vượt qua, thì nhóm này lại lúng túng và hoảng loạn hơn bình thường. Ngược lại người tuỳ cơ ứng biến có khả năng thích nghi nhanh, thay đổi tốt, nhanh trí, linh hoạt tuỳ hoàn cảnh có cách cư xử tốt nhất. Nhưng cũng vì vậy, họ hay “hoa rơi cửa Phật vạn sự tuỳ duyên”, ghét lập kế hoạch, bất tuân mệnh lệnh, không thích bị cầm tay chỉ việc, thiếu kiên nhẫn. Họ thường gặp tai nạn tiếu lâm vì những sai sót ấu trĩ do thiếu chuẩn bị chu đáo, đãng trí và mất tập trung.

 Yếu tố cuối cùng là “Vị trí đặt góc nhìn chính mình”, gồm người Từ ngoài nhìn vào và người Từ trong nhìn ra. Người từ ngoài nhìn vào thường tự hỏi trong mắt mọi người, trong mắt thế hệ sau, mình là người như thế nào. Họ tham vọng lớn và luôn nỗ lực tuyệt vời để thành công vì chỉ có như vậy họ mới nhìn thấy bản thân sống có ích, có giá trị. Ở phiên bản tích cực nhất, họ đóng góp lớn vào tiến trình đi về phía trước của nhân loại, mở giới hạn, biến điều không thể thành có thể. Nhược điểm là nếu mọi việc không như ý, tức là “thất bại” trong quan điểm của họ, thì họ cảm thấy chán nản, bi quan, cay cú, tự ti, xấu hổ, nặng lời chỉ trích, sỉ vả, giễu cợt. Ngược lại, người từ trong nhìn ra không tham vọng lớn, không màng người khác nghĩ gì, chỉ biết làm tốt vai trò bản thân để phù hợp với tổng thể xã hội, khiêm tốn, nhường sân cho người khác. Nếu hướng ngoại thì rất giỏi chiêu hiền đãi sĩ, vinh danh nhân tài, đắc nhân tâm và dụng người, còn nếu hướng nội thì độc lập, tỉ mỉ, tập trung và kiên định, tránh tranh chấp nhưng cũng không ngại đứng giữa một rừng tranh chấp vì tâm họ bất biến giữa dòng đời vạn biến. Có điều đặc biệt là người từ ngoài nhìn vào không thừa nhận mình là kiểu người như vậy, vì họ lo người khác sẽ đánh giá họ phụ thuộc. Còn người từ trong nhìn ra thì không thừa nhận mà cũng chẳng phủ nhận gì cả, do họ liên tục trong trạng thái tìm hiểu môi trường bên ngoài nên không để ý đến địa vị bản thân mình.
 
Đến đây Martin biết các bạn đã thấy rộn ràng nở hoa sung sướng khi được biết thêm một công cụ cực mạnh gọi là Bản đồ tính cách 16 nhóm. Với tấm bản đồ này, bạn có thể định vị rõ ràng vị trí của bản thân, người thân, bạn bè, và cả...đối thủ cạnh tranh nữa. Phần quan trọng nhất của Tấm bản đồ: cách kết hợp 5 yếu tố để cấu thành ra một nhóm tính cách, cũng như cách phân loại nhanh từ 16 nhóm thành 4 nhóm tổng quát.
 
Notice: Martin sẽ đăng tiếp ở bài sau. Nhớ bấm theo dõi chế độ xem trước FB để đọc các bài viết nhé, vì nếu không, bài dễ bị trôi, khó tìm lại. Mãi yêu các bạn. Martin Trương Đức Minh.

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2020

TRÍ VÀ TIỀN

 (Tony Buổi sáng)

Một người Singapore nọ từng học rất giỏi, có nhiều thành tích về học hành nhưng cuộc đời không có thành tựu gì lớn như anh ta mong muốn. Khi gặp ông Lý Quang Diệu, người đó mới than thở là "Tôi là người có trí, nhưng vì không có tiền nên mới không làm được việc lớn". Xong ông Lý Quang Diệu nói lại ngay "tôi thì cả đời có cơ hội gặp hàng ngàn người, tôi chưa thấy ai có trí mà không có tiền cả. Nếu anh không làm ra tiền thì cái trí của anh chỉ là trí nhớ. Bề dày thành tích, tốt nghiệp trường xịn, học hàm học vị là cái vớ vẩn. Một là chơi luôn kỳ tích (tức thành tích vượt bậc), hai là thành tựu cụ thể, mới có chỗ đứng trong XH ngày nay". 

Cuộc đời mình đã gặp rất rất nhiều người có trí nhưng không có tiền, và bản thân mình cũng đã từng trải qua cảm giác đó, chỉ vài tháng thôi nhưng đó là khoảng thời gian hơn cả khủng khiếp. Người có đủ trí để biết mọi lời khôn khéo trên đời, chẳng hạn như "hãy vui với những gì mình có, vẫn còn hơn bao người bất hạnh khác" chẳng hạn. Nhưng tất cả chỉ là cảm giác thoả mãn phút giây, sau đó lại rơi vào trạng thái rối loạn cảm xúc, giữa một bên là nhu cầu khẳng định giá trị bản thân, nhu cầu thể hiện cái tôi (nhu cầu cao nhất của tháp Maslow) và một bên là không thực hiện được vì không biết triển khai thế nào, bắt đầu từ đâu, tiền và người hỗ trợ ở đâu?...Lực bất tòng theo tâm mình muốn thì có gì đau đớn bằng. Chúng ta thường gặp nhóm người này ở các quán cà phê đô thị lớn, các quán nhậu hơn mức bình dân nhưng dưới mức sang, và rất nhiều người đang sống trên mạng, cầm điện thoại hay laptop cả ngày và mắt đắm chìm nhìn vào đó, xem hết tin này tới tin khác, coi hết FB người này tới người khác. Rồi đói bụng, rồi ăn, rồi chẳng biết làm gì nữa cho hết ngày.

Thà không có trí nhiều, như 1 anh nông dân ngây thơ nào đó, cứ xong việc đồng áng thì lăn ra ngủ, nông sản ế thì khóc, nông sản cao giá thì cười, không có tiền thì ra đồng bắt ốc hái rau. Với họ, việc không có tiền không có gì khủng khiếp, hàng ngàn năm qua họ đã thế rồi. Như chú công nhân vui vẻ với tiền công nhật kiếm được, chủ ứng tiền thì ghé vỉa hè làm chai bia, xài hết tiền rồi về ngủ, mất việc với họ cũng nhẹ nhàng, thôi đi xin việc khác kiếm cơm. Nếu đời vậy thì cũng bình yên, không có gì đáng chê trách. Nhưng với người có trí, khi nhìn thấy người khác có được cái mà mình mong muốn, mà mình lại không có được, một cảm giác vô cùng khó chịu giằng xé trong đầu họ. Cảm giác ganh ghét, đố kỵ và tự nhủ không nên ganh ghét đố kỵ nữa, vậy là xấu lắm đó tôi ơi. Và thấy người thành công ngã ngựa, cảm giác đan xen là vừa hả hê lại vừa buồn thương. Và với bản thân mình, vừa tự tìm cách an ủi lại tìm cách trách móc. Cảm giác này thường sẽ dẫn con người theo 2 hướng:

1. Hướng tiêu cực là trở thành NGƯỜI BẤT ĐẮC CHÍ, chê hết thảy, cho rằng ai cũng dở kém hơn mình, nhưng họ thành công vì gặp thời, may mắn, thực dụng kiếm tiền (tìm 1 số lý do khách quan nào đó), còn mình thì "sẽ có hướng đi riêng, không ai thành công hơn ai cả". Họ chỉ nể những người nào đó mà thật sự họ không biết rõ (ví dụ các danh nhân lịch sử học đọc được qua trang sách, hoặc các tỷ phú USD họ cũng đọc được trên sách báo chứ họ làm gì có cửa quen biết với họ). Một cảm giác vừa cay đắng vừa xót xa vừa kiêu hãnh, rất đặc trưng của nhóm người này. Và họ tự ái dữ dội, bất cứ lời chê nào cũng là ngòi nổ thùng thuốc súng chất chứa trong lòng họ bấy lâu.

TỰ ÁI là tự mình yêu mình, chỉ có ở nhóm người còn ở vị thế rất thấp. Còn người có thành tựu thực sự, hoặc ở tầm cao, họ không hề có tự ái. Người tự ái còn nguy hiểm ở chỗ là suy diễn rất kinh, vì họ nghĩ "ai ai cũng nói đến họ", câu nào cũng "chắc là nói mình đây"...trong khi thực tế là mình vô danh, đâu có đáng để người ta nói đâu. Mình tự nghĩ thế thôi, không ai quan tâm đến mình nói gì đâu. 

 

2. Hướng tư duy tích cực, họ NGỘ ra và tự mình có giải pháp một cách quyết liệt, triển khai ngay và luôn. Bàng hoàng nhận ra mình không giỏi, không ngon, không cao sang, không quý hiếm gì như mình nghĩ. Mình đã rất tào lao, đã lãng phí thời gian quá rồi. Thường là có 1 cú sốc gì đó rất lớn ví dụ bản thân bị bệnh nan y, hoặc người thân qua đời mà họ không giúp được. Họ thấy được cái chết là cái chính bản thân họ sẽ phải đối diện trong tương lai, QUỸ THỜI GIAN ĐỜI NGƯỜI KHÔNG CÒN DÀI NỮA, và bắt đầu trưởng thành. Không còn bàn bạc chuyện phiếm nữa. Không còn lý luận và giảng đạo nữa. Không còn kể lể dí dỏm hài hước rồi ngồi đếm like hay trả lời comment nữa. Họ hạ cái tôi, bỏ cái sĩ diện hão, bắt đầu lao ra làm một cách thực tế, vội vã làm, bắt đầu chẻ củi rang gạo, lau nhà...(vốn những việc mà họ cho là không xứng với họ, họ sẽ thuê người làm vì họ đặt mình ở vị thế cao, chỉ tiếc là không có tiền để thuê). Họ sẽ bớt lười biếng (vì nhóm này thích đọc sách, đọc tin tức, thấu hiểu nội dung và hiểu biết rất nhiều đông tây kim cổ, thích viết và thích nói, chỉ có làm là không được vì bản thân có bệnh lười biếng, nhất là hoạt động thể chất, nên người hoặc tong teo gầy còm hoặc bụng to hơn ngực vì ít vận động). Thất bại rất nhiều khi ra làm, vì họ là người thiếu kỹ năng và nhiều chứng bệnh SĨ còn rơi rớt khiến họ rất khó làm việc với người khác. Nhưng cuối cùng thì họ có thành tựu. Lớn nhỏ thì tuỳ may mắn của đời người. NHƯNG KHÔNG LÀM THÌ TUYỆT NHIÊN KHÔNG CÓ MAY MẮN. Thần may mắn chỉ thích mùi mô hôi người.

Những người trẻ có trí mà "biết mình biết ta" sớm, chịu lao động sớm thì bước vô nhóm CÓ TRÍ VÀ CÓ TIỀN. Dù ở đâu, họ cũng tự tìm niềm vui, phong lưu khoáng đạt, khẳng định được giá trị bản thân mình. Niềm vui của họ không phải vì sở hữu tài sản cá nhân, mà là giúp người, giúp quê hương.

Có trí thì phải nghĩ cách sản xuất kinh doanh ra tiền, nếu không cái đó chỉ là trí nhớ. Các kỳ thi chữ nghĩa học hành chỉ kiểm tra được trí nhớ và năng lực suy luận logic, không thể tìm được người tài ở đó. Người tài là thông qua làm, ai có thành tựu là tài. Nói hay - viết giỏi - bằng cấp cao - học Tây học Tàu - đi khắp nơi trải nghiệm nhiều vô kể.... nhưng cả thảy đều vô nghĩa nếu không để lại bất cứ thành tựu gì.

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2019

CON GÁI - XIN ĐỪNG KẾT HÔN VỚI NGƯỜI NGHÈO

(from Bố, Mẹ vợ)

“Nếu bạn có con gái, một ngày nọ, con bé dẫn về nhà một “thằng nghèo”, bạn sẽ làm gì?

“Con gái à, mẹ luôn để con theo đuổi thứ mình thích, cho con tự do, dạy con tự trọng. Nhưng tuần trước, sau khi gặp chàng trai mà con rất thích, có mấy lời mẹ muốn nói cùng con, chỉ sợ rằng sẽ làm con buồn.
Đúng là cậu ấy rất đẹp trai, trình độ học vấn tương đương với con, thoạt nhìn vô cùng hào hoa phong nhã. Con dẫn cậu ấy đến gặp cha mẹ, nhưng giờ phút này, cha mẹ không nỡ và cũng không yên lòng, vì cậu ấy quá “nghèo”:

1. Tư tưởng “nghèo”
Con gái à, con phải nhớ kỹ những lời này của cha. Đừng tin câu “Từ sâu trong lòng, đàn ông cũng chỉ là đứa trẻ”.
Nếu người đàn ông thực sự muốn chăm lo cho một mái nhà, mặc kệ anh ta trẻ con đến đâu thì đều sẽ thay đổi, bởi vì trên vai anh ta có trách nhiệm, anh ta không còn là đứa trẻ chơi game thâu đêm, không có chí cầu tiến.

Cha và cậu ấy nói tới công việc, cậu ấy kể ra rất nhiều bất mãn, từ bị sếp “đì”, đồng nghiệp nói xấu, công ty quá xa nhà cho đến tăng ca quá nhiều… toàn lời than vãn.
Cha hỏi: “Vậy tại sao cháu không đổi việc?”
Cậu ấy trả lời: “Cháu chưa từng nghĩ tới.”
Cha lại hỏi: “Nếu đổi việc, cháu muốn làm gì?”
Cậu ấy đáp: “Cháu cũng chưa nghĩ tới, có thể sẽ nghỉ ngơi 2 tháng để đi du lịch.”


Không có câu nào cậu ấy đề cập đến kế hoạch tương lai của mình.
Cậu ấy không phải nhân viên công nghệ kỹ thuật có thể đi đâu cũng kiếm được tiền, cũng không phải làm việc trong mảng nghệ thuật cần đi chơi để lấy cảm hứng, cậu ấy chỉ đi để chơi.

Cha mẹ có thể không đòi cậu ấy sính lễ hay nhà cửa, nhưng cậu ấy có thể cho con cái gì?
Con gái à, đừng cho rằng mình có thể khiến một người đàn ông trưởng thành. Người đàn ông cần con dạy cách trưởng thành sẽ mãi mãi không trưởng thành, bởi vì anh ta luôn thiếu ý thức trách nhiệm.

2. Quan điểm “nghèo”
Con nói cậu ấy rất chu đáo, rất dịu dàng, tốt bụng, chuyện gì cũng nghĩ cho con…
Con gái, mẹ và cha không chê cậu ấy còn trẻ thiếu kinh nghiệm, mà là trong một cuộc hôn nhân, quan điểm phải hòa hợp chứ không phải chỉ cần cậu ấy bưng trà rót nước, lời ngon tiếng ngọt là được.

Dẫu sao cũng là chuyện cả đời của con, mẹ phải hỏi hoàn cảnh gia đình và quan niệm sống của nhà cậu ấy. Sau khi hỏi xong, lòng cha mẹ chợt lạnh buốt.
Thứ nhất, cha mẹ cậu ấy trọng nam khinh nữ, hy vọng sau khi kết hôn, con sẽ sinh được con trai.
Thứ hai, cha mẹ cậu ấy và cả cậu ấy đều không thích con trang điểm vì họ thấy như thế là phí tiền.
Thứ ba, họ cho rằng phụ nữ phải chăm lo cho gia đình là điều hiển nhiên, chỉ khi nào con bận quá không rảnh tay nổi thì mới giúp con làm việc nhà.


Lập gia đình không chỉ là gả cho một người chồng mà còn là gả cho cả một gia đình. Sinh con không phải để nối dõi tông đường cho nhà chồng mà còn là kết tinh của tình yêu. Trang điểm không phải để lấy lòng ai đó mà là để chính mình vui vẻ.
Đồ trang điểm là do con tự mua, nếu có lãng phí thì cũng là do năng lực của con cho phép, mẹ thấy con chẳng sai gì cả.
Cuối cùng, chăm lo cho gia đình là trách nhiệm và nghĩa vụ của cả hai người, là việc mà đôi bên đều phải làm. Nếu cậu ấy thương con vì mất sức khi sinh em bé, chắc chắn cậu ấy sẽ chủ động đỡ đần cho con nhiều hơn, chứ không phải chờ con bận quá không rảnh tay rồi mới phụ giúp cho con.

Cậu ấy là cục vàng cục bạc của cha mẹ cậu ấy thì con cũng là cành vàng lá ngọc của cha mẹ. Con thấy có đúng không?
Bé con ngốc nghếch, con chỉ biết vị ngọt của tình yêu nhưng lại không biết rằng hôn nhân là một “nấm mồ”. Tình yêu chỉ cần đôi lứa yêu nhau, còn hôn nhân lại cần quan điểm hòa hợp.

3. Tiền đồ “nghèo”
Từ nhỏ, cha mẹ đã dạy con không được nói nhiều làm ít, không được khinh người, con người có ngã xuống thì mới có đứng lên và đi tiếp.
Nhưng lúc này đây, cha mẹ thực sự ghét cái “nghèo” của cậu ấy, không phải vì cha mẹ khinh người.
Nhà cậu ấy không giàu, không sao cả, lý tưởng của đàn ông không được đánh giá qua của cải trong gia đình.

Công việc của cậu ấy chưa khởi sắc, không sao cả, không nhiều người thành công khi tuổi đời còn trẻ, cái gì cũng cần có thời gian.
Nhưng mà, không sợ cậu ấy tài hèn học ít, chỉ sợ cậu ấy nghèo mọn ý chí.
Trong hôn nhân, đáng sợ nhất không phải là đói nghèo mà là không có hy vọng.

Con có nhớ khi con còn nhỏ không? Hồi đó cha con rất nghèo, mùa hè không mua nổi dưa hấu, mùa đông không mua nổi áo lạnh, nhưng cha con cố gắng làm việc, học hỏi người lành nghề, tích cực tham gia các hoạt động trong nhà máy, mỗi tháng phát lương là đưa hết cho mẹ, không dám mua thứ gì cho mình, chỉ mong hai mẹ con chúng ta sống thoải mái hơn một chút.

Quãng thời gian đó rất cực khổ nhưng cũng rất ấm áp, bởi vì mẹ nhìn thấy hy vọng, nhìn thấy một tương lai tốt đẹp hơn.
Mẹ biết cha con đang nỗ lực nên mẹ cũng càng cố gắng hơn. Trong thời gian làm công ở xưởng may, mẹ luôn là nhân viên xuất sắc. Cha mẹ động viên cho nhau, giúp đỡ lẫn nhau.
Về nhà, mẹ nấu cơm, cha con rửa chén, mỗi lần mẹ làm việc nhà, cha con sẽ giành làm để mẹ có thời gian chơi cùng con.
Bây giờ, tuy đã có chút thành tựu nhưng cha con vẫn thường nói với mẹ: “Trước kia đã để em chịu khổ nhiều rồi.”

Mẹ rất may mắn khi đã gặp được một người đàn ông có ý chí, có tiền đồ, và có lòng biết ơn.
Đàn ông, thời trẻ có thể nghèo nhưng không thể không có tiềm lực, không thể không cho người thân hy vọng.
Các con ở bên nhau, mẹ không lo con phải chịu khổ cùng cậu ấy một thời gian, cái mà mẹ sợ là con phải chịu khổ cả đời.


Nghèo gì cũng được nhưng không thể nghèo ý chí.
Cha mẹ không phải không cho con ở bên cậu ấy mà là cậu ấy phải thay đổi, còn cậu ấy phải thay đổi thế nào, là người từng trải, cha mẹ sẽ cho con biết.

Cậu ấy phải làm được ít nhất bốn điều sau mới có thể cướp con khỏi vòng tay của cha mẹ:
- Một là không được lười. Cố gắng làm việc, không được phạm pháp, có thể than vãn nhưng phải tiết chế, có thể đi chơi nhưng không thể bỏ bê công việc.
- Hai là có kế hoạch với tương lai. Không phải lo xa mà là có hoạch định rõ ràng. Cậu ấy theo chủ nghĩa đàn ông nhưng lại không thể đảm đương trách nhiệm của đàn ông, như vậy là không được.
- Ba là thay đổi quan niệm về sinh con và nhiệm vụ của vợ. Con sinh con trai hay con gái thì họ đều phải yêu thương, như vậy gia đình mới êm ấm. Cậu ấy không phải giúp con làm việc nhà mà là vì mái nhà, cậu ấy tình nguyện trả giá chứ không phải là bị ép buộc.
- Bốn là luôn nhớ rằng cậu ấy đã trưởng thành, và con phải có tiền riêng. Tiền của cha mẹ đều để lại hết cho con nhưng mẹ mong số tiền đó chỉ là hoa dệt trên gấm chứ không phải là than đưa ngày tuyết.

Bởi vì cậu ấy nghèo ý chí, chút tiền mọn của cha mẹ sẽ không cứu được con. Con có muốn tĩnh tâm suy nghĩ lại không?”

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2019

Tình mẹ

(st)

Một hôm, cô gái và bà mẹ cãi nhau. Sau đó, cô bỏ nhà ra đi.

Cô ta chạy rất lâu. Thấy phía trước có tiệm mì, lúc đó, cô mới cảm thấy đói bụng. Nhưng khi cô sờ vào túi, thì một xu cũng không có.
Bà chủ tiệm mì là người tốt bụng, tinh tế. Thấy cô gái đứng đó liền hỏi: “Có phải con muốn ăn mì”.
Cô gái trả lời một cách ngại ngùng: “Nhưng con không mang theo tiền”.
“Không sao, bà có thể mời con ăn”.


Bà chủ mang đến một tô mì nóng hổi. Cô ta rất cảm kích, mới ăn được một ít, thì nước mắt đã chảy ra, rơi xuống tô mì.
Bà chủ an ủi: “Con làm sao vậy?”.

Cô gái vừa lau nước mắt vừa nói: “Con không sao cả, con chỉ cảm kích. Con và bà không hề quen biết nhau, vậy mà bà đối xử với con thật tốt, còn nấu mì cho con ăn nữa. Nhưng con đã cãi lời mẹ và bà đã đuổi con ra khỏi nhà. Bà còn bảo con đừng quay trở lại nữa”.

Bà chủ nghe xong, rồi bình tĩnh nói; “Sao con lại nghĩ như vậy? Con nghĩ thử xem, bà chỉ nấu cho con ăn một bữa, mà con lại cảm kích. Vậy mẹ con đã nấu mười mấy năm cơm gạo cho con ăn, sao con không cảm ơn mẹ mà còn cãi nhau với mẹ”.
Nghe xong cô gái lặng người.

Cô ăn hết tô mì một cách vội vã, rồi lập tức chạy vế nhà. Khi về đến nhà, thì thấy mẹ đang đứng trước cửa đợi. Vừa thấy cô người mẹ rất vui mừng: “Mau vào nhà, cơm mẹ đã nấu xong rồi, thức ăn nguội hết rồi”.
Lúc đó, nước mắt của cô gái lại chảy!

Có khi chỉ nhận được một chút ân huệ của người khác chúng ta lại cảm thấy rất cảm kích và biết ơn. Nhưng đối với ân tình của người thân, thì chúng ta lại làm lơ như không hề thấy.

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2019

BÓNG BÀN - CÁC CÚ CHẶN BÓNG NHANH VÀ BIẾN HÓA

(st)


Bạn nên chặn các cú giật khi nó vừa nảy lên. Nếu bạn chặn nó muộn, bạn phải khống chế một vùng rộng hơn (thường sẽ có ít thời gian để phản ứng, tùy thuộc vào tốc độ của cú giật), cũng như phải phán đoán cú nảy nhanh và thấp từ bàn. Thậm chí quan trọng hơn, là việc chặn nhanh cú nảy sẽ cho phép bạn vừa khiến đối thủ phải vội vàng, vừa có góc rộng để dồn ép đối thủ. Nếu bạn chạm bóng muộn, đối thủ của bạn có thời gian để phản ứng với cú đánh của bạn, và cú chặn mất đi hiệu quả của nó.

Vậy làm thế nào để bạn có thể biến hóa cú chặn của bạn để làm rối một đối thủ? Đây là những điều tóm tắt.

Độ chắc chắn:
sự chắc chắn tuyệt đối, kết hợp với độ nhanh, sẽ áp chế được đối thủ. Nếu bạn kết hợp độ chắc chắn với ít nhất một sự biến hóa khác, chẳng hạn như điểm rơi hoặc thay đổi tốc độ, cú chặn của bạn thậm chí còn hiệu quả hơn.



Ba điểm rơi:
Các cú chặn của bạn luôn nên hướng đến 1 trong 3 điểm rơi chủ yếu: xa bên thuận tay, xa bên trái tay, và ở giữa. Bằng cách chặn nhanh khi bóng mới nảy lên, đối thủ của bạn sẽ có ít thời gian để phản ứng trước các đường bóng này, và tất cả chúng đều buộc anh ta phải ra khỏi vị trí của mình.

Nghi binh điểm rơi:
Bạn có thể nhắm về một hướng, và tại tích tắc cuối cùng thì thay đổi hướng đánh. Ví dụ, giả sử bạn nhằm cú chặn trái tay của bạn đến phía xa trái tay của đối phương (đối với những người thuận tay phải). Vào giây cuối cùng, chỉ cần đưa cổ tay của bạn ra sau và chặn dọc biên về phía thuận tay (của anh ta). Nghi binh điểm rơi có lẽ là chiến thuật ít được sử dụng nhất trong cú chặn bóng ở trình độ trung bình – rất thường xuyên là những người này để lộ vị trí mà họ sẽ chặn bóng đến trong cú đánh.

Điểm rơi chiến thuật:
Đôi khi bạn cần phải nhồi bóng liên tục vào bên yếu của đối thủ. Hoặc có thể bạn cần phải đưa bóng liên lục vào giữa người đối phương. Với những người khác, bạn có thể cần phải đưa bóng nhanh về bên mạnh của họ để thu hút đối thủ phải ra khỏi vị trí của anh ta, và sau đó đưa bóng trở lại bên yếu, buộc họ phải di chuyển và đánh những cú đánh yếu.

Tốc độ:
Các cú chặn không nên tất cả đều là thụ động. Một cú chặn thọc tới là một cú chặn tích cực, và nếu điểm rơi tốt - xem 3 vị trí nêu trên – là đặc biệt hiệu quả. Đặc biệt bạn có thể chặn thọc tới đối phó với một cú giật mà nó rơi ngắn (gần lưới – ND). Những cú giật chậm, xoáy mà rơi gần lưới rất dễ bị trượt nếu bạn tiếp xúc nó muộn, nhưng nếu bạn chạm chúng một cách dứt khoát khi vừa nảy lên, chúng rất dễ để chặn thọc tới hoặc thậm chí là một cú đập. Để đập chúng, cần rút ngắn cú xoay lấy đà của bạn.

Chặn hãm bóng:
Đây là cách tuyệt vời để thay đổi nhịp độ và làm đối thủ mất nhịp, và đặc biệt có hiệu quả khi kết hợp với một cú chặn thọc tới, hoặc khi đối phó một đối thủ có xu hướng lùi ra xa bàn. Chỉ cần cầm vợt lỏng lẻo và để bóng bật ra từ từ.


Chặn kiểu cắt bóng:
Nếu bạn cắt xuống quả bóng vào thời điểm tiếp xúc, bạn có thể chặn chết quả bóng với xoáy xuống. Động tác này dễ thực hiện bên phía trái tay.

Chặn xoáy ngang:
Ngay khi tiếp xúc bóng, di chuyển vợt sang một bên để tạo ra xoáy ngang. Bạn có thể làm điều này theo 1 trong 2 hướng. Đây là một cách khác để chặn hãm bóng. Cú chặn kiểu này dễ thực hiện bên trái tay.

Chặn xoáy lên:
Bạn có thể tạo xoáy cho bóng ngay khi nó vừa nảy lên, cả bên trái tay hoặc bên thuận tay, nó có phần gần giống với một cú giật mini. (Một số người gọi đó là “nụ hôn xoáy lên”). Ở đẳng cấp thế giới đây là kiểu chặn bóng phổ biến nhất.

Sử dụng cú chặn bóng để thiết lập 1 cuộc tấn công:
Việc chặn bóng tự bản thân nó chỉ giúp bạn một chừng mực nhất định. Nếu bạn muốn sử dụng cú chặn của bạn để làm rối đối phương đến mức bạn có thể tấn công, thì bạn thậm chí phải đặt áp lực nhiều hơn lên đối thủ. Bất cứ lúc nào bạn cảm thấy đối thủ của bạn đã gặp khó khăn với cú chặn của bạn, thì phải chuẩn bị sẵn sàng để tiến hành 1 cuộc tấn công.
Nhiều hoặc hầu hết những cách thức nói trên có thể sẽ rất khó khăn để thực hiện lúc ban đầu, nhưng đó là bởi vì bạn đã không thực hiện chúng. Hãy xác định những biến thể nào ở trên là phù hợp nhất với trò chơi của bạn. Sau đó tìm thời gian để thực hành chúng trong các buổi tập, áp dụng chúng trong các trận đấu tập, và chúng sẽ sớm trở thành bản năng tự nhiên thứ hai của bạn.

Thứ Hai, 6 tháng 5, 2019

4 nguồn thu nhập quyết định bạn giàu hay nghèo

(st)

Nếu bạn đang đi làm cho một công ty nào đó, và thu nhập đến từ một nguồn duy nhất, bạn đang ở mức thấp nhất trong bảng giàu có.
Một người lao động thường có thu nhập đến từ 4 nguồn cơ bản sau. Nó sẽ quyết định việc bạn là trung lưu, bình dân hay thực sự giàu có.

Trong tác phẩm nổi tiếng Cha Giàu Cha Nghèo, Robert Kiyosaki đã tóm lược 4 nguồn thu này thành "Cashflow Quadrant" - biểu đồ 4 nguồn thu nhập.
4 nguồn thu nhập quyết định bạn giàu hay nghèo
Chiều mũi tên đỏ thể hiện mức độ ngày càng giàu có.  

Bạn có thể có mặt trong cả 4 phần này, nhưng hầu hết mọi người thì không. Mục tiêu để trở nên giàu có là đi theo đường mũi tên đỏ, và nghiêng nhiều hơn sang bên phải của sơ đồ. 
Nửa bên trái của sơ đồ (những người làm thuê và tự làm) là một dạng thu nhập chủ động. Bạn phải bán thời gian, công sức của mình để có tiền. Để có tiền, bạn nhất định phải thực hiện một việc gì đó. Mỗi ngày của bạn đều bắt đầu từ con số không. 
Nửa bên phải của sơ đồ là dạng thu nhập thụ động. Bạn không phải xuất hiện mới sản sinh ra thu nhập. Những thứ như bất động sản, cổ phiếu là các nguồn thu thụ động. Bạn thực ra đang kiếm ra tiền ngay cả khi đang ngủ. 

Phân tích sơ đồ Cashflow
Làm thuê - bạn có một công việc
Hầu hết mọi người đang sống trong vùng này. Đó có thể là giáo viên, thư ký, kỹ sư, phi công, y tá, bác sĩ, luật sư hay cả CEO của một công ty. 
Bạn sẽ luôn nhận ra ai là người làm thuê, căn cứ trên giá trị cốt lõi và các từ mà họ dùng. "Tôi đang tìm một công việc an toàn, đảm bảo, có lương tốt". Giá trị cốt lõi của người làm thuê là Sự đảm bảo. 
Khi làm thuê, bạn phải trả thuế rất nhiều, và bán thời gian của mình để có tiền. Nếu muốn có nhiều tiền hơn, bạn phải làm việc nhiều giờ hơn. Một lựa chọn khác là chuyển việc để có lương cao hơn. Ở trạng thái này, bạn không hề có thu nhập thụ động. Nếu bạn dừng làm việc, bạn sẽ không có chút tiền nào.

Tự làm
Đại lý bất động sản, các đại lý bảo hiểm, bác sĩ, luật sư, nhà tư vấn tự do, nhiếp ảnh gia, nhà thiết kế có studio riêng, những người kinh doanh nhỏ thuộc về nhóm này.
Đây là bước cao hơn việc đi làm thuê, nhưng thực sự bạn vẫn đang bán thời gian của mình. Trong hầu hết trường hợp, bạn thậm chí phải bỏ ra nhiều giờ làm việc hơn khi đi làm thuê, và không được trả lương vào kỳ nghỉ. Khi bạn ngừng làm việc, thu nhập sẽ giảm hoặc ngừng lại. 
Người tự làm thường dễ nhận ra bởi châm ngôn này: "Nếu bạn muốn làm đúng, hãy tự mình làm". 
Hầu hết các Ông chủ lớn xuất phát từ một người Tự làm. Khi người Tự làm đưa hoạt động của mình thành hệ thống và tạo nhóm làm việc, họ có cơ hội tăng trưởng thành một Ông chủ lớn. 
Lợi ích của việc tự làm là bạn có được tự do tài chính và cá nhân nhiều hơn so với khi đi làm thuê.

Ông chủ
Một người được xem là ông chủ khi có 500 nhân viên trở lên. Các ông chủ thường không muốn tự mình vận hành công ty. Họ muốn có một nhóm nhân viên giỏi làm việc hộ mình, và việc kinh doanh sẽ tiếp tục sinh tiền ngay cả khi họ ngủ hoặc đi nghỉ. 
Ông chủ không cần bán thời gian của mình để kiếm tiền, mà bán một sản phẩm hoặc dịch vụ. 
Bạn sẽ nhận ra ai là ông chủ dựa trên cách nói chuyện của họ: "Hãy lập một Hệ thống và đặt các Nhóm tốt nhất vào vị trí" - Hệ thống và Nhóm là hai yếu tố quyết định chuyển hóa một người Tự làm thành một Ông chủ. 
Ở vị trí này, bạn có thể làm việc vất vả trong vài năm đầu, và khi Hệ thống và Nhóm đã vận hành ổn, bạn có thể lĩnh thu nhập thụ động suốt phần đời còn lại. 

Nhà đầu tư
Đây mới là khi bạn thực sự có thu nhập thụ động. Các loại hình đầu tư như cổ phiếu, bất động sản sản sinh ra dòng chảy thu nhập hàng năm. Đó là các khoản đầu tư cho phép bạn về hưu sớm. Nó cũng có thể là thương hiệu, bản quyền, các đặc quyền. Những thứ bạn gây dựng thường mang lại tiền trong thời gian dài (5-10 năm hoặc hơn). 
Đây là những người mà đồng tiền đang làm việc cật lực cho họ. Tài sản của họ có thể tự sinh ra dòng tiền bất kể họ có mặt ở đó hay không. 

Trong khi hai nhóm Làm thuê và Tự làm đề cao Sự đảm bảo, thì nửa bên phải của biểu đồ (Ông chủ và Nhà đầu tư) đề cao Sự tự do - họ không muốn có việc làm nữa, và không muốn phải làm việc suốt đời. 

Hầu hết mọi người bán thời gian cả đời của mình chỉ để chu cấp đủ cho bản thân và gia đình, và bỏ lỡ hầu hết mọi thứ quan trọng khác - như thời gian bên người thân, các mối quan hệ bạn bè, đi ngắm thế giới, hay những điều bạn muốn làm... 

Vì thế, nếu bạn muốn có nhiều Tự do và Giàu có trong đời, hãy học cách để tự tạo một việc kinh doanh, học cách đầu tư phù hợp để nhanh chóng chuyển sang bên phải của biểu đồ Cashflow.

Tuy vậy, bạn cần nhớ rằng:
Không phải cứ kinh doanh là bạn sẽ thành công
80% cơ sở khởi nghiệp không vượt qua được lần sinh nhật thứ 5. Và trong số nhiều người thành công, rất nhiều Ông chủ đã mất tiền trong quá trình chuyển sang trạng thái Nhà đầu tư.
Sự tự do tài chính đòi hỏi bạn phải có trí tuệ về việc này. Bạn cần sẵn sàng để chuyển đổi từ một công việc an toàn sang hành trình hướng tới tự do tài chính.

Các ông chủ và nhà đầu tư thành công là những người hiếu kỳ bẩm sinh, không ngừng tham gia các khóa học, hội thảo, đọc sách để nâng cao kiến thức của mình. Con đường ấy không dành cho bạn, nếu bạn muốn một cuộc đời bình thường, an toàn.

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2019

Nghe lời khuyên

(Tony buổi sáng)
Cà phê sáng mùng 5.
Hàn Quốc ăn tết 3 ngày, 30-mùng 1 và mùng 2, chính thức đi làm 2 ngày roài, còn mình còn mùng còn "ăn" nên nay đi cà phê tiếp nhen. Nghỉ dài đã quá đã.
Các bạn đọc bài báo này nhé Link, đọc đi đọc lại 2 - 3 lần, sẽ hiểu và nghiệm ra nhiều lời giải cho bài toán cuộc sống cá nhân mình.

1. Bạn trẻ đọc để chọn bạn. Nếu một người sinh ra trong một gia đình quá chiều chuộng, thì có mầm mống của sự vô ơn và ích kỷ. Lưu ý chỉ là từ "mầm mống". Có lên được thành "cây cái tôi to đùng" hay bị triệt tiêu mất là do bản lĩnh, ý chí và sự tiếp nhận những bài học từ xã hội.

2. Ai cũng phải tôn trọng sự tự do của 1 người cá thể khác. Con cái, vợ chồng, bồ bịch, gia tộc,...cũng chỉ là những quan hệ người-người, không ai sở hữu ai. Con cái chưa bao giờ là tài sản của cha mẹ như quan niệm Á Đông xưa nay. Họ là một thế giới riêng, cần được tôn trọng. Tình thân vĩ đại nhất là biết buông tay đúng lúc. Tình yêu chân chính kỳ thực lại là bớt yêu và kiểm soát đời nhau.
 
3. Đã trên 18 tuổi rồi thì phải tự chủ nhất là tự chủ tài chính và có nhân sinh quan, thế giới quan riêng, khách quan trong mọi thứ, tự chơi tự làm tự chịu tự trả giá, hình thành tố chất tự quyết.
Việc nghe lời khuyên từ người khác (kể cả cha mẹ, thầy cô, bạn bè, đàn anh đàn chị, sếp...) là rất nguy hiểm vì nếu người khuyên là 1 người không thông minh, hoặc ít đọc sách, ít đi lại, ít trải nghiệm, ít lăn lê bò trườn và chưa bị xã hội vả vào mặt, chưa có thành tựu gì, hoặc họ có tư duy tiêu cực thì coi như đời mình xong phim. Họ khuyên sai, tư vấn sai thì sao? Mình nghe theo là mất đi cơ hội của cuộc đời mình, chỉ bản thân mình mới biết mình có gì, cần gì, làm thế nào.


Nhân loại đông, cơ hội thì ít, nên cơ hội mới là cái khó tìm nhất trần gian. Sẽ chẳng bao giờ có 2 cơ hội giống nhau, chỉ nên dùng mọi kiến thức, trực giác và cả sự may mắn của mình để quyết định khi có ngã ba đường.

Nếu có nghe lời tư vấn hay khuyên, thì chỉ nghe người có thành tựu trong lĩnh vực đó nói. Họ tư duy đúng mới có thành tựu trong lĩnh vực đó, mình muốn giống vậy thì mình nghe theo, làm theo cái quan điểm riêng của họ. Jack Ma nói về làm giàu trên mạng, Lý Quang Diệu nói về quản lý, George Soros nói về đầu tư, cha mẹ mình có cuộc sống hôn nhân viên mãn thì mình mới nghe quan điểm của họ về đề tài hôn nhân, cha mẹ mình không có cơ nghiệp gì thì nghe lời về nghề nghiệp, sẽ giống họ mất.
Đi học ĐH quản trị kinh doanh, mà thầy giáo dạy kinh doanh nói nên làm cái này, không nên làm cái kia mới kiếm được tiền, trong khi ổng nghèo kiết xác, chưa có doanh nghiệp và thương hiệu nào nổi tiếng, thì liệu quan điểm của ông ấy có đúng không. Bạn biết.

Không nghe người không có thành tựu, họ tư duy sai mới không có gì cả. Mà nhóm người này, thì dồi dào lời khuyên lắm. Vì rảnh quá rảnh.:D